Gốc > Bài viết >

Dấu Yêu

Dấu Yêu

 

Tặng các bạn đang yêu và đã yêu trong thời cắp sách

 

Yêu biết mấy những đường xưa phố cũ

Chiều tan trường bướm lượn áo trắng bay

Hồn thơ anh ở trọ suốt bao ngày

Em đâu biết, vẫn vô tư mười sáu

 

Anh mười tám ươm tình thơ rất sớm

Tayvụng về nguệch ngoặc nét mực run

Trí thẩn thờ cắn bút nghĩ mông lung

Những con chữ chứa tình anh trăm nỗi

 

Mùa phượng đến nghe thời gian đi vội

Cánh thư tình ấp ủ chẳng dám trao

Nghe ngoài kia ve réo gọi lao xao

Lòng lửa đốt, biết em còn trong lớp ?

 

Qua cửa kính thấy bạn em từng tốp

Nhởn nhơ đùa, tay dung dẻ ra về

Lòng nhủ lòng…thôi, để đợi mai kia

Mà vẫn thấy hồn mình sao hoang vắng

 

Con chim sẻ chuyền cành me bay thẳng

Anh mơ màng lo sợ thời gian đi

Có bao giờ mùa phượng vỹ chia ly

Và em hút theo heo may thu tím ?

 

Bao nỗi nhớ trong mùa hè câm nín

Dồn về tim nghe rưng rức sách đèn

Từng đêm dài thao thức đợi mùa lên

Trang lưu bút dưới ngọn đèn ũ rũ

 

Con thạch sùng chắt hoài cũng chưa đủ

Nói lên điều lo lắng ở trong lòng

Đầu thu này biết còn gặp lại không ?

Bao ảo mộng chập chờn về gõ cửa

 

Mùa tựu trường đã không còn em nữa

Cánh thư xưa vàng võ đến tội tình

Con ve già buồn bã cũng lặng thinh

Hoa phượng muộn rơi từng cơn lã chã

 

Nghe hơi thở của thời gian rất khẽ

Rơi trầm buồn vào vực tối tâm hồn

Sao vẫn còn tiếng cười nói véo von

Của em đó, những ngày xưa tháng cũ ?

 

Thôi anh hiểu, tại hồn anh trú ngụ

Mắt môi em ngây ngất đến dại khờ

Tình đầu nào mà chẳng phải ngẩn ngơ

Thời gian có bao giờ phai phôi được

 

Lúc nào đó, em tìm về ký ức

Và tiếc thương thời áo trắng học trò

Khi xe đời chở quá nặng âu lo

Em có nhớ một người cho…không nhận ?

 

Tuyền Linh

 

   

 

 

 


Nhắn tin cho tác giả
Nguyễn Văn Thơ @ 03:58 18/03/2014
Số lượt xem: 615
Số lượt thích: 1 người (Võ Thị Phương Yến)
Avatar

Trùi :

"Khi xe đời chở quá nặng âu lo

Em có nhớ một người cho…không nhận ?" Lãng phí thiệt á thi nhân. Nhận đại đi ai đó ời rồi sàng sê chắc lọc mật ngọt cho đời bớt long đong.

 
Gửi ý kiến